Quản trị web chúc các bạn vui vẻ nha !
Blog Ma

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hồ Việt Cảnh (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:30' 25-08-2010
Dung lượng: 118.0 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Hồ Việt Cảnh (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:30' 25-08-2010
Dung lượng: 118.0 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
BLOG MA
Có thể bạn không tin câu chuyện của tôi nhưng những gì tôi kể lại đều là sự thật? Một sự thật đã làm thay đổi cuộc đời tôi, thay đổi quan niệm của tôi về thế giới tâm linh mà nói cụ thể hơn là thế giới có MA. Có thể bạn nghĩ rằng tôi bị tâm thần khi nói về MA, bị ảnh hưởng từ những thước phim kinh dị đầy máu me của Mỹ, bí ẩn của Nhật, huyền bí của Hàn v.v. hay những series truyện kinh dị nỗi tiếng hàng loạt của các tác giả nỗi tiếng thế giới. Không! Tôi khẳng định là sự thay đổi suy nghĩ của tôi không phải từ những thứ đó dù rằng tôi là fan hâm mộ cuồng nhiệt thể loại kinh dị, nhưng câu chuyện tôi bắt đầu từ một đường link đến một trang blog mà tôi gọi là blog Ma. font-family: "Times New Roman","serif";">Và câu chuyện bắt đầu… Thứ 6, ngày 13 tháng 10 năm 200.., tôi nhận được một đường link đến một trang blog từ địa chỉ mail của người bạn tôi đã mất. Đó là ngày thất tuần kể từ ngày người bạn tôi đã chết vì tai nạn giao thông trên chuyến xe từ thành phố Hồ Chí Minh đi Đà Lạt. Tin buồn đến vào một ngày trời mưa như trút nước, tôi ngồi trong ký túc xá đang đọc lại cuốn sách The Ring trong căn phòng tối, chỉ duy nhất có thứ ánh sáng của đèn bàn. Tiếng điện thoại báo tin như một tiếng gọi hồn khi ánh sáng xanh của chiếc điện thoại Nokia 8250 của tôi cứ sáng lên trong bóng tối mà không hề có tiếng chuông của ca sỹ Mỹ Tâm mà hầu như những người trẻ như chúng tôi đều yêu thích chỉ có tiếng tít ngắt quãng phát ra. Thằng bạn cùng phòng tôi cũng rất say mê thể loại kinh dị và tôi thấy thật may mắn khi ở chung phòng với người cùng sở thích khi lần đầu dọn đến ký túc xá này. Tôi không thể tin rằng nó ra đi đột ngột như thế, tôi vẫn nhớ như in là mấy ngày hôm nay thôi nó rất hồ hởi nói chuyện với tôi nữa úp nữa mở về một bí ẩn chưa được khám phá tại Việt Nam. Thật sự chưa bao giờ tôi thấy nó vui như thế, vui hơn cả khi nó đọc xong một cuốn truyện hay xem xong một phim kinh dị rùng rợn được tải xuống từ internet.Tôi nhấp chuột vào đường link với một cảm giác thật khó tả, những câu hỏi trong đầu tôi liên tục xuất hiện. Đường link này đã được thằng bạn tôi gửi trước đó? Không lí nào lại như thế vì hàng ngày tôi đều online không thể nào tin nhắn nó gửi offline lại đến trễ như vậy và lại đúng thất tuần của nó? Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hoặc có thể là một ai đó đã mở máy nó và con virus tự động gửi đường link chứa virus đến tất cả các nick có trong danh sách?...Dù thế nào đi nữa, cũng không thể ngăn nỗi sự tò mò của tôi để nhấp chuột vào đường link, tôi nghĩ bất quá thì format lại máy là cùng. Đó là đường link dẫn đến một trang blog chứ không phải là link chứa virus.Tôi đốt vội điếu thuốc trong khi chờ đợi máy tải về hình ảnh toàn bộ của trang blog. Bên ngoài trời bắt đầu mưa, có tiếng mèo kêu đâu đó ngoài hành lang. Trước giờ ký túc xá làm gì có mèo, tôi nghĩ mình đã nghe lầm, không khí chợt se lạnh. Có lẽ là trời mưa.Theme của trang blog đầy tính nghệ thuật với những hoa văn nhỏ li ti ở các góc cứ như những giọt máu đang chãy xuống. Toàn bộ theme được sử dụng tông màu đen, tôi chợt giật mình khi nhìn kỹ đó là hình ảnh phía sau của một cô gái với mái tóc đen dài trong trang phục áo dài tím đậm làm tôi lầm tưởng đó là màu đen khi nhìn lướt qua. Font chữ cũng sử dụng font Times New Roman bình thưởng chỉ khác biệt duy nhất đó là chỉ sử dụng 2 màu đen và đỏ trên cả trang blog. Hình avatar của blog được sử dụng lại chính là hình theme của trang blog, hai hình còn lại là một căn biệt thự cổ kiểu Pháp và nghĩa trang được chụp vào lúc chạng vạng tối. Tất cả các thông tin về người chủ trang blog đều không có chỉ duy nhất tên của trang blog là BLOG MA. Không có bất kỳ dấu hiệu gì cho thấy đây chính là một trang blog được nhiều người truy cập cả khi thấy sự sơ sài cách chú ý đến Feeds, Information hay Hobbies như những trang blog mà tôi từng lướt qua để tắng page view như tôi từng biết. Mắt tôi dừng lại khi phía bên trái của những message có tin nhắn của Bá Tước Bóng Đêm. Đó là nick của thằng bạn tôi. Tôi tự hỏi sao nó biết trang blog này? Đây là bạn nó à? Nó chưa từng nói với tôi về điều này mà? Lại là tiếng mèo kêu ngoài hành lang
Có thể bạn không tin câu chuyện của tôi nhưng những gì tôi kể lại đều là sự thật? Một sự thật đã làm thay đổi cuộc đời tôi, thay đổi quan niệm của tôi về thế giới tâm linh mà nói cụ thể hơn là thế giới có MA. Có thể bạn nghĩ rằng tôi bị tâm thần khi nói về MA, bị ảnh hưởng từ những thước phim kinh dị đầy máu me của Mỹ, bí ẩn của Nhật, huyền bí của Hàn v.v. hay những series truyện kinh dị nỗi tiếng hàng loạt của các tác giả nỗi tiếng thế giới. Không! Tôi khẳng định là sự thay đổi suy nghĩ của tôi không phải từ những thứ đó dù rằng tôi là fan hâm mộ cuồng nhiệt thể loại kinh dị, nhưng câu chuyện tôi bắt đầu từ một đường link đến một trang blog mà tôi gọi là blog Ma. font-family: "Times New Roman","serif";">Và câu chuyện bắt đầu… Thứ 6, ngày 13 tháng 10 năm 200.., tôi nhận được một đường link đến một trang blog từ địa chỉ mail của người bạn tôi đã mất. Đó là ngày thất tuần kể từ ngày người bạn tôi đã chết vì tai nạn giao thông trên chuyến xe từ thành phố Hồ Chí Minh đi Đà Lạt. Tin buồn đến vào một ngày trời mưa như trút nước, tôi ngồi trong ký túc xá đang đọc lại cuốn sách The Ring trong căn phòng tối, chỉ duy nhất có thứ ánh sáng của đèn bàn. Tiếng điện thoại báo tin như một tiếng gọi hồn khi ánh sáng xanh của chiếc điện thoại Nokia 8250 của tôi cứ sáng lên trong bóng tối mà không hề có tiếng chuông của ca sỹ Mỹ Tâm mà hầu như những người trẻ như chúng tôi đều yêu thích chỉ có tiếng tít ngắt quãng phát ra. Thằng bạn cùng phòng tôi cũng rất say mê thể loại kinh dị và tôi thấy thật may mắn khi ở chung phòng với người cùng sở thích khi lần đầu dọn đến ký túc xá này. Tôi không thể tin rằng nó ra đi đột ngột như thế, tôi vẫn nhớ như in là mấy ngày hôm nay thôi nó rất hồ hởi nói chuyện với tôi nữa úp nữa mở về một bí ẩn chưa được khám phá tại Việt Nam. Thật sự chưa bao giờ tôi thấy nó vui như thế, vui hơn cả khi nó đọc xong một cuốn truyện hay xem xong một phim kinh dị rùng rợn được tải xuống từ internet.Tôi nhấp chuột vào đường link với một cảm giác thật khó tả, những câu hỏi trong đầu tôi liên tục xuất hiện. Đường link này đã được thằng bạn tôi gửi trước đó? Không lí nào lại như thế vì hàng ngày tôi đều online không thể nào tin nhắn nó gửi offline lại đến trễ như vậy và lại đúng thất tuần của nó? Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hoặc có thể là một ai đó đã mở máy nó và con virus tự động gửi đường link chứa virus đến tất cả các nick có trong danh sách?...Dù thế nào đi nữa, cũng không thể ngăn nỗi sự tò mò của tôi để nhấp chuột vào đường link, tôi nghĩ bất quá thì format lại máy là cùng. Đó là đường link dẫn đến một trang blog chứ không phải là link chứa virus.Tôi đốt vội điếu thuốc trong khi chờ đợi máy tải về hình ảnh toàn bộ của trang blog. Bên ngoài trời bắt đầu mưa, có tiếng mèo kêu đâu đó ngoài hành lang. Trước giờ ký túc xá làm gì có mèo, tôi nghĩ mình đã nghe lầm, không khí chợt se lạnh. Có lẽ là trời mưa.Theme của trang blog đầy tính nghệ thuật với những hoa văn nhỏ li ti ở các góc cứ như những giọt máu đang chãy xuống. Toàn bộ theme được sử dụng tông màu đen, tôi chợt giật mình khi nhìn kỹ đó là hình ảnh phía sau của một cô gái với mái tóc đen dài trong trang phục áo dài tím đậm làm tôi lầm tưởng đó là màu đen khi nhìn lướt qua. Font chữ cũng sử dụng font Times New Roman bình thưởng chỉ khác biệt duy nhất đó là chỉ sử dụng 2 màu đen và đỏ trên cả trang blog. Hình avatar của blog được sử dụng lại chính là hình theme của trang blog, hai hình còn lại là một căn biệt thự cổ kiểu Pháp và nghĩa trang được chụp vào lúc chạng vạng tối. Tất cả các thông tin về người chủ trang blog đều không có chỉ duy nhất tên của trang blog là BLOG MA. Không có bất kỳ dấu hiệu gì cho thấy đây chính là một trang blog được nhiều người truy cập cả khi thấy sự sơ sài cách chú ý đến Feeds, Information hay Hobbies như những trang blog mà tôi từng lướt qua để tắng page view như tôi từng biết. Mắt tôi dừng lại khi phía bên trái của những message có tin nhắn của Bá Tước Bóng Đêm. Đó là nick của thằng bạn tôi. Tôi tự hỏi sao nó biết trang blog này? Đây là bạn nó à? Nó chưa từng nói với tôi về điều này mà? Lại là tiếng mèo kêu ngoài hành lang
 






Các ý kiến mới nhất